Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

Tôi tin và cũng không tin vào thánh


Tôi tin vào quyền năng và đạo đức của thánh nhưng cũng không tin thánh có thể làm được mọi thứ. Nếu như thánh làm được mọi thứ thì sự đáng trách về trách nhiệm và tình cảm của thánh là vô cùng lớn.

Thánh chính là hệ thống chính trị dưới âm. Thánh chỉ kiểm soát được quy luật, không kiểm soát được tự do suy nghĩ cá nhân, không kiểm soát được mọi thứ. Thánh có thể tác động, chỉ bảo lên chúng sanh trong phạm vi nào đó, nhưng chắc chắn không thể tác động lên toàn thể chúng sanh.

Ngay cả phật cũng đã nói ý rằng, phật không trực tiếp cứu chúng sinh, mà chúng sinh phải tự cứu lấy mình bằng những giác ngộ đạo phật.

Ngồi đợi thánh cứu, ngồi đợi lộc thánh là vô lý. Thánh không thể gồng lên mà cứu giúp những người lính không ngộ đạo hoặc những người lính ỷ lại. Những người lính không chịu tuân theo những quy luật tiến bộ. Thánh mà lấy lộc người này để ban cho người khác chính là không công bằng. Thế nên đừng nên xin thánh lộc lá cờ bạc. Hãy cố gắng sửa đổi bản thân và xin thánh cứu lúc nguy cấp. Còn như vẫn còn phải sửa đổi để tự cứu mình mà không chịu sửa thì thánh đang dung dưỡng dậy hư cho quân lính.

Thánh nào cũng chịu sự chi phối bởi đạo lý. Bất cứ đạo nào không tuân thủ đạo lý thì sẽ bị đạo khác có đạo lý hơn thay thế. Chiến tranh giữa đạo phật, đạo hồi, đạo cơ đốc là có. Đạo mẫu thực ra là một đạo rất còn non kém nếu nói về tầm vóc thế giới.

Còn nhớ những vị thần như Dớt, nữ thần Hê ra, Héc Quyn, .. Đã từng là những vị thánh được tôn sùng, nhưng cũng lụi bại. Rất rất nhiều đạo trên thế giới cũng như vậy. Đạo mẫu cũng vậy, đều phải tuân theo sự tiến bộ và văn minh, nếu không đạo cũng sẽ bị lụi tàn trước các đạo lớn.

Là một người lính nhà thánh, phải tự lực tự cường tiến bộ vượt khó. Người quân nào cũng ỷ lại thì đạo đó khó tiến xa. Tự cứu lấy mình trong từng việc nhỏ, tự tĩnh tâm, và cầu xin hỗ trợ khi thực sự không còn cách giải quyết. Chứ đừng cầu xin theo cách cầu may, ỷ lại. Đừng có viêm gan nhưng vẫn không chịu cai rượu lại xin khỏi bệnh. Càng khó khăn càng phải tĩnh sửa đổi và cố gắng thay đổi, buồn phiền không giải quyết được vấn đề gì.
Khi được cho là có căn, đừng tỏ ra ghê gớm hơn người, lợi dụng chức quyền mà tác oai tác quái. Ngay cả những vị thánh như Bác Hồ còn khiêm nhường. Là người lính thường, lấy gì mà hống hách ra oai hơn cả Bác Hồ. Căn cành cao càng phải biết duy lý, biết nhẫn nhịn, biết lấy đại sự, biết chủ động cần kiệm, biết lo cho tương lai, biết vượt khó đều là tu. Ai gặp khó khăn tu được thì thành đạo. Còn như đổ lỗi hoàn cảnh thì không thể thành đạo. Khi sướng hỏi ai tu được, khi khổ cũng đổ tội hoàn cảnh nên không tu được. Vì vậy chắc chắn sẽ không tu được. 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét